HỒ SƠ DỰ THI
TRẦN PHÚ ANH
Mã thí sinh:JW54965
Kính gửi: Chương trình nhan săc khởi đầu mới Tối chị gái của bệnh nhân Trần Phú Anh. Chị em tôi được sinh ra và lớn lên trong một làng quê nghèo Phù Ninh, xã Quảng Thanh, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Khí em tôi sinh ra và lớn lên tôi đã chứng kiến được sự gian nan và vất vả của gia đình mình. Ngày 12 tháng 01 năm 2003 gia đinh tối rất vui mừng khi có thêm thành viên mới.Thành viên mà ba tôi mong đợi nhất một bé trai bủn bĩm, nhưng không may em ấy bị hở môi hàm ếch. Gia đình tôi rất bàng hoàng, lo lắng.Vì em trai tôi không thể bú sữa mẹ, mẹ tôi phải nặn sữa rồi đổ cho em. Mẹ vừa nặn mẹ vừa khóc, không phải đau mà mẹ khóc mà vì mẹ thương em, em không bú được phải lấy thìa đổ cho em nhiều khi lỡ tay làm e sóc sữa nhìn em mà thương lắm. Cứ như vậy suốt mấy tháng trời thì mẹ không có sữa nựa, em nó phải uống sữa ngoài. Do em nó bị hở cả hàm trên nữa nên em cũng không ăn được thêm gì vì bị hóc lên mũi. Có khi bị mắc hồ ở mũi không thở được nên mẹ không giám cho em ăn nhiều. Cứ thế ròng rã suốt ba năm. Nhưng rất may vào năm 2006 tại bệnh viên trung ương Huế có bác sỹ từ Đức về phẫu thuật miễn phí. Lúc đó gia đình tôi được gọi là dở khóc dở cười. Cười vì vui em mình có thể thẫu thật dể được ăn, được nói giống như bao đứa trẻ khác. Nhưng khóc vì lúc đó gia đình tôi không đủ kinh phí để đưa em đi Huế. Ba, mẹ tội chạy chỗ này chạy chỗ kia,cầm luôn cả ngôi nhà bé nhỏ để vay mượn tiền cho em đi phẫu thuật. Và thế em tôi cũng được phẫu thuật, nhưng không may ca phẫu thuật không được như mong đợi. Về phần hàm của em ấy không khít lại được,nó vẫn bị hở một lỗ bằng hạt đậu ý. Cứ tưởng nó sẽ không ảnh hưởng gì lắm đâu nhưng nó lại là nối ám ảnh của em tôi mỗi khi ăn cơm cùng với canh. Mỗi lần ăn canh y như rằng sẽ có hạt cơm nó lên mắc ỡ mũi khó chịu lắm., có khi nó hĩ làm sao mà hạt cơm nó ra ở mắt luôn. Nhìn thấy vậy mẹ tội lại không cầm nỗi nước mắt.Suốt 15 năm qua cuộc sống của em nó gặp nhiều khó khăn lắm. Năm em tôi vào lớp 1 như bao đưa trẻ khác, nhưng một lần nữa em bị tổn thương vì em nói các bạn và cô giáo không thể hiểu được.Có một lần thi tiếng việt, em bảo là em làm bài tốt, đọc cũng tốt nhưng không kiêu sao lại bị điểm kém.Và nguyên nhân chính là em đọc cô giáo không hiểu, và nó nói bị chớt nên dẫn theo bài làm văn của nó sai chin tả luôn.Khi đó tôi cảm thấy bắt lực vì không thể làm được gì để giúp em nó. Suốt quảng đường đi học từ lớp 1 đến lớp 9, về các môn tự nhiên em ấy học rất tốt. Còn các môn anh văn, xã hội e học kém lắm. Và hơn hết chăng đường đến trường đó em bị bạn bè trêu chọc, em bao là em cam thấy sợ mỗi khi đến trường, mỗi khi ra chơi. Do có những nguời bạn không tốt như vây, đã làm cho em nó mặc cảm, tự ti, không muốn giao tiếp ngoài với bạn bè.Năm em tốt nghiệp cấp 2 chuẩn bị lên lớp 10, em có nói với già đình câu: “Con sẽ không đi học cấp 3 đâu, xuống đó bạn bè các nơi sẽ cười chọc con, con thẹn lắm con không đi học đâu. “ Nghe được câu nới đó gia đình tôi ai cũng nghẹn ngào, rồi khuyên bao em động viên, nhưng em nó nhất quyết không đi học. tôi lại một lần nữa bất lực không làm gì được cho em mình. Một hôm cậu bạn thân của nó kể cho tội nghe nó bảo: “Ban Phú Anh tội lăm chị nà, nó nói với em nó nghỉ học ở nhà kiếm tiền để đi thẫm mỹ lại, bác sỹ sẽ giúp tau nói rõ hơn, giúp tau đẹp hơn. Khi đó tau sẽ đi học lại tau sẽ thực hiên ước mơ của minh. Lại thêm một câu nói nữa làm gia đình tôi không cầm được nước mắt.Ba mẹ tội đều làm nông nên chăng đường trích trữ từng ngàn một để cho em nó đi thẫm mỹ là một chặng đường khá dài. Tôi tình cờ biết đến chương trình NHAN SẮC KHỞI ĐẦU MỚI PHẪU THUẬT MIỄN PHÍ qua trang mạng dantri.com.vn. Tôi rất mong nhậu được sụ giúp đỡ của bệnh viện thẫm mỹ JW HÀN QUỐC. Để em tôi đỡ một phần nào đó mặc cảm, tự ti trong cuộc sống. Để em sớm hòa nhập với bạn bè cùng trang lứa. Đê em tiếp tục đi học và tiếp tục thưc hiện ước mơ của mình Tôi xin chân thành cảm ơn
BÌNH CHỌN & CHIA SẺ cho THÍ SINH để họ giành được cơ hội phẫu thuật miễn phí
lượt bình chọn
TOP BÌNH CHỌN