Trong hành trình tìm lại “giới tính thật” của mình, những người chuyển giới đã cho thấy một khát khao mãnh liệt mà chỉ người trong cuộc mới biết nó gian truân đến nhường nào.

Phan Kim Tiền (22 tuổi), quê An Giang khi đã thực hiện được giấc mơ “trở về giới tính thật” của mình và lần đầu tiên, nhân vật chính của câu chuyện trải lòng về những trắc ẩn mà mình từng đi qua.

Bạn có bao giờ nghĩ, chính mình sẽ phải loay hoay để tìm cách đối diện với bản thân, một mình chống chọi lại những trăn trở, giằng xé và cả đấu tranh, nhưng rất khó mở lời chia sẻ với bất kỳ ai. Cái suy nghĩ “tôi là ai” trở thành rào cản, khiến cho tôi – Phan Kim Tiền (22 tuổi) nhiều lần rơi nước mắt vì số phận mình.

Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất An Giang êm đềm, nhưng cuộc đời lại không hề bình lặng như tên gọi của nó. Ba mẹ mất sớm ngay từ khi còn nhỏ, khiến tôi phải bươn chải kiếm sống bằng nghề bưng bê phục vụ. Tuy nhiên, điều khó khăn từ hoàn cảnh một phần, thứ tôi cảm thấy chạnh lòng, khổ tâm nhất là bị mọi người xung quanh gọi: Pê đê.

Tôi liên tục phải đón nhận những lời kỳ thị về giới tính thật của mình. Đáp lại, tôi cố nhắm mắt cho qua, bỏ ngoài tai tất cả và tự động viên bản thân vượt qua mặc cảm với hy vọng người ta sẽ chấp nhận “mình là con gái”.

Nhiều người bảo tôi là đứa không cha, không mẹ lại còn pê đê, tôi đau lòng! nghĩ quẩn “giá mình đừng sinh ra. Mỗi ngày như thế, tôi trở nên lầm lì, gai góc hơn. Tôi học cách phản kháng lại họ chỉ để không bị coi thường và được sống đúng với chính con người mình.

Để được làm con gái, tôi phải tự mình làm rất nhiều việc, chắt chiu từng đồng đi tiêm hormone và bắt đầu hành trình đau đớn để tìm lại bản thân.

“Tôi đã được làm con gái” 

“Trong quá khứ, những khi bế tắc tôi luôn tự mình giải quyết bằng nước mắt và sự giằng xé bên trong con người hơn là lựa chọn tâm sự với người khác. Sau nhiều lần đắn đo suy nghĩ, để thực hiện hóa giấc mơ, tôi đã lựa chọn phẫu thuật nâng ngực tại Bệnh viện Thẩm mỹ JW Hàn Quốc, cuộc đời tôi mới thật sự bước sang trang mới”.

Tháng 12/2019, tôi bước vào ca phẫu thuật với tâm trạng lo lắng, hồi hộp nhưng nghĩ đến việc sắp được làm con gái thôi thúc tôi dấn thân bước trên hành trình sống đúng với giới tính thật của mình.

Tôi thiếp đi vì thuốc mê, 1 giờ đồng hồ cho sự chờ đợi của cả cuộc đời. Tỉnh lại việc đầu tiên tôi làm là sờ lên ngực mình, tôi vui mừng đến nỗi rơi nước mắt – giọt nước mắt mặn chát chứa đụng cả sự tủi hờn và hạnh phúc.

Gần một thập kỷ qua, tôi chưa đêm nào ngon giấc khi nghĩ về cuộc đời mình, về hình hài “bán nam, bán nữ” của bản thân. Vậy mà, sau ca phẫu thuật này, tôi có thể hoàn toàn yên tâm mơ về một tương lai tươi đẹp hơn”.

Thoát khỏi “vỏ bọc” luôn phải che dấu, tôi nhận được nhiều sự cảm thông, không còn những ánh mắt dị nghị của người khác.

Hành trình phía trước của tôi không chắc sẽ thay đổi được số phận của mình, thay đổi định kiến xã hội về tôi trước đây. Nhưng tôi tin chắc rằng, thật sự hạnh phúc với quyết định thẩm mỹ để được sống là chính mình.